Người ta đang đi, xách giỏ bánh mì mà đi không nổi, bổng nét mặt chị ta xanh lét rồi ngã xuống đường. Khu phố nhà nhà ngó mắt nhìn, rổ bánh mì vương vải ra, mình chạy ra đỡ chị ta ngồi băng ghế đá, pha cho chị ta ly nước đường chanh lấy sức:
- Chị có sao không?
- Chị chóng mặt...
- Nghỉ bán đi, ngồi đây cho khoẻ
- Chj bán cho hết còn mấy ổ thôi
- Thôi em mua hết chị ngồi nghỉ đi
Gởi cho chị ta 200.000VND, chị ta không lấy, mình nhét vài túi đi dìa... Đời thật hư không rõ, thời nay lừa gạt cũng nhiều nhưng thôi, dẫu sao làm điều tốt giúp chị ta, chị ta khoẻ đi nhích từng bước về phòng trọ với rổ bánh mì..cảm thấy vui dù đó là thật sự hay bị gạt...


0 nhận xét:
Đăng nhận xét