Cả ngày bệnh nằm trên giường, lười chán chả muốn làm gì,
chương trình tivi thì quá nhàm chán, thôi cứ bậc lên cho có tiếng người…bỗng chợ
thấy thế giới phẳng không phải là thế giới của con người…mọi thứ đều phẳng riết
làm cho ta cũng não phẳng theo…
Bốn bức tường, không gian tĩnh mịt…mình thích yên tĩnh và yên
bình nhưng hôm qua đúng là ngày đáng sợ nhất: mọi thứ đều yên tĩnh đến kinh ngạc…chỉ
duy nhất chiếc tivi phát ra tiếng nhưng chỉ giao thức phẳng vô hồn, nói những
gì ngừơi ta đã lập trình…khôn cảm xúc, không cảm nhận, không giác quan….tất cả
đều nhẹ nhàng…
Ôi thôi rồi…mình không thuộc tuýp người PHẲNG.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét